Category Archives: Poem

Biển buồn

Lang thang trong một miền kí ức Để vô tình chạm tới một khoảng không Ở nơi đó có cát vàng, biển rộng Và một người em vẫn hằng nhớ mong… Anh đi khuất trong hoàng hôn tím Bảng lảng khói chiều sóng vỗ níu chân Hình dung thân quen chậm chậm khuất xa dần…

Nghĩ vẩn vơ

Đường trường xuôi ngược khắp nhân gian Xe chạy mênh mang khắp mọi đàng Nắng tắt thân đi trong cô quạnh Gió về man mác mộng lang thang Anh cười thắm thiết nói vu vơ Tôi ôm xiết chặt mắt ngẩn ngơ Rượu mời tình đậm hồn vương vẩn Mồi ăn nhiều mấy vẫn thẫn…

error: Content is protected !!