3lượt xem

Đã bao lần anh tự hỏi, tình yêu anh dành cho em là gì?

Có phải là hơi thở không? Vì những lúc không có em bên cạnh, anh thấy
mình vẫn đi, vẫn đứng, vẫn làm những việc người ta thường làm, nhưng lại
chẳng cảm nhận được rằng mình đang sống.

Anh chỉ ước mỗi khi mở mắt ra, sẽ luôn được nhìn thấy nụ cười của
em.

Anh chỉ ước có thế thôi.

Buổi sáng, nắng xuyên qua những tán cây trong công viên, rơi xuống
chiếc ghế đá anh đang ngồi. Có một vệt nắng nằm trên mu bàn tay, ấm lên
từng chút. Anh tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại, mặc cho tiếng bước chân
và tiếng người nói chuyện thỉnh thoảng đi ngang qua mình.

Em vẫn thường bảo anh lúc nào cũng ăn mặc bụi bặm. Chiếc áo đã cũ mà
chẳng chịu thay, đôi giày đi đến sờn cả mép vẫn cứ tiếc. Mỗi lần em nói,
anh chỉ cười. Anh nghĩ, lát nữa gặp nhau, chắc em sẽ lại nhìn chiếc áo
của anh rồi lắc đầu.

Một lúc sau, anh mở mắt.

Em đứng ngay trước mặt.

Chiếc váy trắng khẽ lay trong gió. Hai tay em chắp sau lưng, đầu
nghiêng sang một bên, đôi mắt cong lên vì cười. Trông em có vẻ hài lòng
lắm, như thể vừa giấu được anh một chuyện gì và đang chờ anh đoán
ra.

— Em đến rồi à?

Em không trả lời, chỉ cười tươi hơn.

Anh cũng cười. Vừa nãy, anh còn thấy buổi sáng này thiếu một điều gì
đó. Bây giờ thì không thiếu nữa.

Em đưa tay ra trước mặt anh.

— Đi đâu? — Anh hỏi.

Em ngoái nhìn con đường phía sau, rồi lại nhìn anh, ánh mắt giục
giã.

Anh đứng dậy, đưa tay về phía em.

— Rồi, đi thì đi. Làm gì mà vội thế?

Em chạy trước, mái tóc đung đưa trên lưng. Anh chạy theo, vừa chạy
vừa gọi em chậm lại. Nhưng hình như càng nghe anh gọi, em càng thích
thú. Thỉnh thoảng em quay đầu, nở một nụ cười khiến anh chẳng nỡ giả vờ
cáu thêm nữa.

Đến chỗ bán đồ chơi bên đường, anh mua một lọ nước thổi bong
bóng.

Chỉ một hơi thổi nhẹ, những quả bóng trong veo đã nối nhau bay lên,
mang theo những màu sắc bé xíu của buổi sáng. Em giơ tay đuổi theo. Có
quả vừa chạm vào đầu ngón tay đã vỡ, em lại quay sang nhìn anh, như muốn
anh thổi thêm lần nữa.

— Em có biết cái này người ta mua cho trẻ con không?

Em bĩu môi.

Anh bật cười, nhúng chiếc vòng nhỏ vào lọ nước.

— Được rồi. Thêm lần nữa.

Anh nói thêm lần nữa, rồi lại thêm lần nữa. Chẳng mấy chốc, đầu ngón
tay anh đã dính đầy nước xà phòng. Em thì vẫn chưa chán. Em chạy theo
những quả bóng, kiễng chân với lấy, tà váy trắng xoay nhẹ mỗi khi em
quay người.

Anh đứng nhìn, quên cả việc thổi tiếp.

Em quay lại, nhướng mày.

— Anh đang thổi đây.

Anh vội đưa chiếc vòng lên miệng. Em cười, còn anh thấy mình giống
một đứa trẻ vừa bị bắt gặp đang lén nhìn người mình thích.

Đi được một đoạn, em bước lên bậc thềm cao bên đường, dang hai tay
giữ thăng bằng. Anh đi phía dưới, bàn tay đưa lên cạnh em.

— Cẩn thận đấy.

Em cúi nhìn anh, bước thêm một bước.

— Ngã là anh không đỡ kịp đâu.

Anh nói thế, nhưng mắt vẫn dõi theo từng bước chân em. Những lúc em
chao người, anh cũng giật mình nghiêng theo, để rồi nhận ra em chỉ đang
trêu mình.

Sau đó, anh chở em đi qua những con đường quen. Gió lùa vào cổ áo.
Mỗi lần dừng xe, anh lại hơi nghiêng đầu về phía sau.

— Có lạnh không em?

Em vẫn cười.

Anh nghĩ, cứ đi thế này cũng được. Không cần đến một nơi nào đặc
biệt. Chỉ cần người ngồi phía sau là em.


Gần trưa, hai đứa trở lại công viên.

Anh mua hai cây kem, chọn đúng loại em thích. Khi anh quay về, em đã
ngồi trên chiếc ghế đá, chừa sẵn một chỗ bên cạnh.

— Của em đây. Hôm nay ăn của mình thôi nhé, đừng thấy của anh ngon
hơn rồi lại đòi đổi.

Em nhìn anh, vẻ mặt vô tội.

— Lần nào em chẳng thế.

Anh ngồi xuống, kể cho em nghe một chuyện chẳng có gì quan trọng. Em
nghiêng đầu lắng nghe. Có lúc anh cố tình kể sai một chi tiết, chờ em
phát hiện rồi phản đối, nhưng em chỉ nhìn anh cười.

Anh đang định hỏi sao hôm nay em hiền thế thì nghe có người gọi
mình.

Một người bạn đứng cách chiếc ghế vài bước. Nó nhìn anh, rồi nhìn
sang bên cạnh anh. Nụ cười anh vừa định dành cho nó chưa kịp trọn vẹn đã
khựng lại, vì vẻ mặt nó lạ quá.

— Mày đang làm trò gì ở đây vậy?

Anh ngạc nhiên.

— Mày không thấy sao còn hỏi? Tao đang đi với bạn gái tao.

Nó đứng im.

— Bạn gái nào?

Anh bật cười, tưởng nó đùa.

— Mày bị sao vậy? Em ấy ngồi ngay đây chứ đâu.

Anh quay sang.

Chỗ bên cạnh trống không.

Nụ cười vẫn còn trên môi anh một thoáng, dù em đã chẳng còn ở đó.

Anh nhìn về phía lối đi, rồi nhìn sau lưng ghế. Vừa mới đây thôi, em
vẫn ngồi cạnh anh. Đầu em hơi nghiêng, tóc rơi xuống một bên vai. Anh
còn chưa kể hết câu chuyện của mình.

— Em?

Trên mặt ghế, cây kem anh mua cho em đang nằm nghiêng. Một dòng nước
trắng đục chảy xuống mép đá, nhỏ từng giọt xuống đất.

Anh không nhớ mình đã đặt nó ở đó lúc nào.

Người bạn bước tới, giữ lấy vai anh.

— Tỉnh lại đi. Bạn gái mày không còn trên đời này nữa. Cô ấy mất
rồi!

Anh nhìn nó.

Miệng nó vẫn còn nói gì đó, nhưng anh không nghe rõ. Anh chỉ nghe
được câu vừa rồi, lặp đi lặp lại, như có người cứ đứng sát bên tai mà
nói.

Cô ấy mất rồi.

Anh lắc đầu.

— Không phải. Vừa nãy…

Cổ họng anh nghẹn lại. Anh chỉ tay vào chỗ ngồi bên cạnh, cố giải
thích.

— Vừa nãy em ấy còn ở đây. Tao vừa mua kem cho em ấy.

Người bạn siết tay trên vai anh. Vẻ hốt hoảng ban đầu trên mặt nó đã
đổi thành một điều gì khác, khiến anh càng sợ hơn.

— Mày nhìn tao này.

Anh không nhìn nó. Anh nhìn cây kem.

Nếu em vừa đi đâu đó, tại sao em lại bỏ kem ở đây?

Nếu em vẫn còn ở đây, tại sao anh không thấy em nữa?

Cây kem còn lại tuột khỏi tay anh, rơi xuống cạnh chân. Anh cúi nhìn
mà không nhặt. Một ít kem dính lên mũi giày, chậm chạp tan ra dưới
nắng.

— Để tao đưa mày về.

Anh nghe thấy, nhưng không trả lời.

Anh nhắm mắt lại.

Lần này, anh nhắm rất chặt, giống như chỉ cần làm đúng một điều đơn
giản ấy, mọi thứ sẽ trở lại như lúc đầu. Em sẽ đứng trước mặt anh, hai
tay chắp sau lưng, nghiêng đầu cười vì đã khiến anh sợ.

Anh mở mắt.

Chiếc ghế bên cạnh vẫn trống.


Buổi sáng ban nãy trở về trong đầu anh, từng chút một.

Anh ngồi trên ghế đá, nhắm mắt, rồi mở mắt và mỉm cười.

Nhưng trước mặt anh, có lẽ chỉ là một khoảng sân đầy nắng.

Anh chạy dọc con đường, bàn tay đưa về phía trước. Những người đi
ngang ngoái lại nhìn. Khi ấy anh chẳng để ý đến họ. Anh chỉ mải đuổi
theo em.

Bây giờ, anh bỗng thấy sợ những ánh nhìn đó.

Họ đã nhìn thấy gì?

Một người con trai chạy một mình?

Một người đứng thổi bong bóng rồi mỉm cười với khoảng không?

Một người đi sát bậc thềm, đưa tay lên giữ lấy bàn tay không tồn
tại?

Anh nhớ cả những lần mình nghiêng đầu nói chuyện khi dừng xe. Đằng
sau anh, có phải vẫn luôn là một chỗ ngồi trống?

Anh cúi xuống, nhìn bàn tay mình.

Anh đã nghĩ mình nắm tay em.

Anh đã chắc chắn đến thế.

Người bạn vẫn ở bên cạnh. Nó ngồi xuống, không hỏi thêm nữa. Sự im
lặng ấy khiến anh không còn tìm được một lời nào để phản đối.

Có phải anh đã nhớ em nhiều đến mức tự vẽ ra em không?

Nhớ nụ cười, nhớ ánh mắt, nhớ cả dáng em đi bên cạnh, đến mức chỉ cần
nhắm mắt rồi mở ra là có thể tự lừa mình rằng em chưa từng rời đi?

Anh đưa hai tay ôm lấy mặt.

Và lần này, những điều anh đã cố quên cũng trở về.


Chiều xuống khi anh mang bó cúc dại đến con đường ấy.

Anh đã dừng lại trước một hàng hoa, đứng rất lâu rồi chọn những bông
nhỏ nhất. Em thích cúc dại. Anh vẫn nhớ. Những chuyện về em, từ sở thích
nhỏ xíu đến một câu nói vu vơ, anh đều giữ lại, vậy mà chuyện quan trọng
nhất, anh lại không chịu nhớ.

Em không còn nữa.

Bó hoa được đặt cẩn thận phía trước xe. Mỗi khi nhìn xuống những cánh
trắng đang rung lên, anh lại nhớ chiếc váy em mặc buổi sáng.

Nhưng trong những kỷ niệm cũ, em không mặc váy trắng.

Em mặc áo phông, quần jeans, cũng bụi bặm chẳng khác gì anh. Có lần
hai đứa ngồi sát nhau trên ghế, giành một chiếc điện thoại chỉ vì đứa
nào cũng nhất quyết cho rằng mình chơi giỏi hơn.

— Đưa em. Anh chơi mãi không qua được.

— Tại em cứ nói bên cạnh làm anh mất tập trung.

— Thua rồi còn đổ thừa.

Em giằng lấy điện thoại, còn anh giữ cổ tay em, vừa cười vừa cố bấm
nốt. Cuối cùng, nhân vật trong trò chơi ngã xuống. Hai đứa cùng ngẩn ra,
rồi quay sang trách nhau.

Anh nhớ tiếng em cười hôm ấy.

Nhớ đến mức ngực đau nhói.

Anh nhớ những lần mua kem, em ăn hết phần mình rồi nhìn sang phần
anh. Anh giả vờ không thấy. Em kéo tay áo, anh vẫn cố quay đi, đến khi
em bắt đầu nhăn mặt mới bật cười, đưa kem đến tận miệng em.

Anh nhớ lúc chở em đi, em thường túm hai bên áo anh. Gặp đoạn đường
xóc, em lại trách anh cố tình. Anh cãi, em cãi lại. Chỉ một chuyện như
thế cũng đủ cho hai đứa nói với nhau suốt cả quãng đường.

Ngày ấy, anh cứ nghĩ mình còn rất nhiều những quãng đường như
vậy.

Rất nhiều buổi chiều. Rất nhiều lần giận rồi làm lành.

Anh chưa từng nghĩ có một cuộc cãi nhau sẽ không còn cơ hội để kết
thúc.

Hôm đó, em đã khóc.

Bây giờ nhớ lại, anh không còn thấy điều mình muốn hơn thua có gì
quan trọng. Nhưng lúc ấy, anh chỉ muốn em hiểu rằng anh đúng. Em nói một
câu, anh đáp lại một câu, càng nói càng làm nhau đau.

Anh nhìn thấy nước mắt em, nhưng vẫn không chịu xuống giọng.

Cuối cùng, em im lặng.

Chính sự im lặng ấy đáng lẽ phải khiến anh bước tới. Đáng lẽ anh phải
nhận ra em đã buồn đến mức không muốn giải thích thêm nữa.

Nhưng anh đứng nguyên.

— Em về đây.

Em quay lưng.

Anh không giữ lại.

Anh đã nghĩ cứ để em đi một lúc. Đợi cả hai bình tĩnh, anh sẽ gọi
điện. Có lẽ tối nay, có lẽ ngày mai. Anh sẽ mua cho em món em thích, sẽ
nói vài câu cho em nguôi giận.

Anh vẫn nghĩ đến ngày mai khi em đi khuất khỏi tầm mắt.

Rồi tiếng còi xe vang lên.

Một tiếng phanh rít.

Một tiếng động khô khốc.

Anh quay đầu.

Trong khoảnh khắc ấy, anh còn chưa hiểu tại sao chân mình đã chạy.
Anh chỉ biết những người phía trước đang dừng lại, có ai đó kêu lên, và
chỗ em vừa đi qua bỗng đông người.

Anh chen vào giữa họ.

Rồi anh nhìn thấy em.

Chiếc áo phông quen thuộc. Mái tóc quen thuộc. Bàn tay vừa nãy anh đã
có thể nắm lấy.

Anh quỳ xuống bên em, gọi tên em hết lần này đến lần khác.

Nhưng em không mở mắt.


Anh dừng xe bên đường.

Bó cúc dại hơi xộc xệch. Anh cúi xuống sửa lại, vuốt những cánh hoa
bị ép vào giấy gói, làm thật chậm dù hai tay cứ run.

Đây là nơi anh đã mất em.

Dòng xe vẫn qua lại. Người ta đi ngang, dừng đèn đỏ, rồi tiếp tục đi.
Có người cười nói với người ngồi phía sau. Có người vội vã nhìn đồng
hồ.

Anh đứng giữa những điều bình thường ấy, không biết phải bước thêm
thế nào.

Anh vẫn nhớ đường phấn trắng người ta vẽ hôm đó. Nhớ mình đã nhìn nó
mà không hiểu nổi tại sao nơi em nằm lại có thể được đánh dấu bằng những
nét đơn giản đến thế.

Anh đặt bó hoa xuống.

Sau đó, anh ngồi tựa vào bệ tường phân cách, ngửa đầu ra sau.

Không còn gì để tự lừa mình nữa.

Em đã mất.

Và trước khi mất, em đã khóc vì những lời anh nói.

Nước mắt chảy dọc xuống hai bên thái dương. Anh không lau. Hai bàn
tay đặt trên đầu gối, những ngón tay co lại rồi buông ra.

Anh đã có thể giữ em lại.

Một câu thôi cũng được.

Đừng đi, mình nói chuyện lại nhé.

Hoặc chẳng cần nói gì. Chỉ cần bước tới, ôm em, để em khóc trên vai
mình thay vì quay lưng bước đi một mình.

Vậy mà lúc còn có thể làm tất cả những điều ấy, anh đã chọn đứng
yên.

Anh cúi đầu, hai vai rung lên.

Bó hoa nằm bên chân, nhỏ bé đến tội nghiệp. Anh mang đến thứ em
thích, nhưng không còn biết phải đưa vào tay em bằng cách nào.


Có một bàn tay khẽ chạm lên má anh.

Rất nhẹ.

Anh tưởng là gió. Nhưng rồi cảm giác ấy lại đến, dịu dàng men theo
vệt nước mắt, như có người đang sợ làm anh đau thêm.

Anh nín thở.

Chậm rãi, anh ngẩng lên.

Em ở đó.

Vẫn chiếc váy trắng ấy. Vẫn mái tóc ấy. Nhưng em không còn cười vui
như buổi sáng. Đôi mắt em rưng rưng, nhìn anh vừa thương vừa buồn.

Anh nhìn em rất lâu, không dám chớp mắt.

— Là em… đúng không?

Em gật đầu.

Anh chống tay xuống đất, vội đứng dậy. Chân tê đến mức suýt khuỵu,
nhưng anh chẳng để ý.

— Anh không hề mơ đúng không? Em đang ở đây, đúng không em?

Em lại gật.

Anh bật cười, nước mắt vẫn còn chảy.

— Anh biết mà. Anh biết em vẫn ở đây bên anh mà.

Em nhìn anh. Môi em không mấp máy, nhưng giọng nói quen thuộc bỗng
vang lên, rõ ràng đến mức anh không thể nhầm với bất cứ điều gì.

— Ngốc quá! Em vẫn luôn ở bên anh mà. Chẳng phải anh vẫn thấy em đấy
sao?

Anh đứng lặng.

Tiếng xe vẫn chạy sau lưng. Gió vẫn thổi qua bó hoa đặt dưới đất.
Nhưng giữa tất cả những âm thanh ấy, anh nghe được em.

Anh nhìn đôi môi đang khép, rồi nhìn vào mắt em.

Và anh hiểu.

Em đã ở đó.

Buổi sáng, khi anh mở mắt, em thực sự đã đứng trước mặt anh, chắp hai
tay sau lưng và cười.

Trên con đường đầy nắng, em đã quay đầu chờ anh chạy tới.

Giữa những quả bong bóng xà phòng, em đã giơ tay lên, vui vẻ như
những ngày hai đứa chưa biết đến mất mát.

Em đã đi trên bậc thềm, đã ngồi sau xe, đã ở bên cạnh anh trên chiếc
ghế đá.

Chỉ là những người khác không nhìn thấy.

Anh nhớ lại bàn tay mình đưa lên cạnh bậc thềm. Khi ấy, anh cứ nghĩ
mình đang giữ em. Thì ra em đã tự đi bên cạnh bàn tay ấy, để anh yên
lòng rằng chỉ cần em chao người, anh sẽ đỡ được.

Anh vừa khóc vừa cười.

— Vậy mà anh tưởng… Anh tưởng anh nhớ em quá nên mới…

Anh không nói hết được.

Em lắc đầu, ánh mắt dịu đi.

Suốt buổi chiều, anh đã sợ đến mức nào. Anh sợ ngay cả nụ cười vừa
nhìn thấy cũng không phải là của em, sợ mình chỉ đang yêu một hình bóng
do chính mình tạo ra, sợ từng chút một rồi anh cũng sẽ không còn nhớ
đúng gương mặt em nữa.

Nhưng em vẫn ở đây.

Ngay trước mặt anh.

Anh bước tới, dang tay.

Lần này, anh sẽ không đứng yên nữa.


Anh đi xuyên qua em.

Hai cánh tay khép lại, chỉ ôm lấy chính mình.

Anh loạng choạng thêm một bước rồi đứng sững. Trong một thoáng, anh
không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Anh quay lại, nhìn em, nhìn hai bàn tay
mình.

Em đã quay về phía anh.

Nụ cười trên môi em nhạt dần.

— Sao lại thế?

Anh bước tới lần nữa, đưa tay về phía vai em.

Bàn tay không chạm được vào đâu.

Anh rụt lại, rồi đưa ra, như thể chỉ cần chậm hơn một chút, cẩn thận
hơn một chút, anh sẽ tìm được em giữa khoảng cách nhỏ nhoi ấy.

— Tại sao vậy em?

Giọng anh run lên.

— Anh thấy em mà. Em đang đứng đây mà.

Em cúi nhìn bàn tay anh.

— Vừa nãy em còn lau nước mắt cho anh…

Anh chờ em giải thích. Chờ em nói rằng anh làm sai ở đâu đó, rằng chỉ
cần đứng gần hơn, hay đưa tay khác đi, anh sẽ ôm được em.

Nhưng em chỉ ngẩng lên, đôi mắt buồn đến mức anh không hỏi tiếp
nổi.

Giọng em lại vang lên. Môi vẫn không hề cử động.

— Em vẫn ở đây, nhưng thực sự thì em không còn trên cõi đời này nữa.
Giờ chỉ mình anh biết em vẫn ở đây mà thôi.

Anh nhìn em.

Lần này, anh không thể giả vờ không hiểu.

Em chưa từng bỏ anh lại một mình. Nhưng điều đó không có nghĩa là anh
chưa mất em.

Anh có thể nhìn thấy em cười, thấy em nghiêng đầu, thấy đôi mắt em đỏ
lên khi anh khóc. Anh có thể nghe em nói rằng em vẫn luôn ở bên
cạnh.

Nhưng anh không thể kéo em vào lòng.

Không thể đặt bàn tay lên lưng em, vỗ về như những lần em buồn.

Không thể trao bó cúc dại đang nằm dưới đất vào đôi tay mà anh
nhớ.

Anh hạ tay xuống.

Em đứng cách anh chưa đầy một bước chân. Một khoảng cách mà trước
kia, chỉ cần hơi nghiêng người là anh đã có thể ôm em thật chặt.

Bây giờ, anh đứng yên, nhìn khoảng cách ấy, nước mắt lại rơi.

Em đưa tay lên.

Anh cũng đưa tay lên theo, dừng bàn tay mình đối diện bàn tay em. Hai
người nhìn nhau qua những ngón tay gần như chạm tới.

Phía sau em, nắng chiều đang tắt dần.

Anh muốn nói xin lỗi. Muốn kể rằng anh đã nhớ em thế nào, rằng giá
như được trở lại ngày hôm ấy, anh sẽ chẳng cần đúng nữa. Nhưng nhìn vào
mắt em, anh chỉ gọi được một tiếng:

— Em…

Em mỉm cười.

Nụ cười vẫn dịu dàng như buổi sáng. Chỉ có đôi mắt là buồn quá.

Anh đã từng nghĩ, chỉ cần mỗi khi mở mắt ra được nhìn thấy nụ cười
của em, như vậy là đủ.

Bây giờ em vẫn ở đây.

Và anh không thể ôm em nữa.

Đăng ngày 16/09/2026

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Thông báo của
guest
1 Bình luận
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
error: Content is protected !!